Những hình ảnh từ Mêkông ký sự đã để lại ấn tượng mạnh mẽ trong tôi về một vùng đất thần tiên vẫn còn đó giữa thế kỷ 21 sôi động. Miền đất huyền ảo của dân tộc tạng sống tự tin và kiêu hãnh, nơi có dãy Mai Lý Tuyết Sơn thần diệu với đỉnh Kawa Karpo 6740 mét vẫn chưa từng có dấu chân người. Vùng đất này là nơi khởi nguồn của 3 dòng sông lớn: Dương Tử, Mê Kông và Nộ Giang.
Ấn tượng mạnh mẽ đầu tiên đối với khách lữ hành trên con đường đến thiên đàng Shangri-La đó là vực sâu mang cái tên rùng mình – “Khe Hổ Nhảy”.
Lạnh mình Khe Hổ Nhảy
Sông Kim Sa hay còn gọi là Dương Tử sau khi chảy êm đềm qua “Trường Giang Đệ Nhất vịnh” bỗng chốc chuyển mình lao thẳng xuống khe sâu. Đây là hẻm núi cao và hẹp nhất thế giới với độ cao từ đỉnh đến mặt nước là 3800 mét và khoảng cách hai bờ vực sâu thu hẹp một bước hổ nhảy.
Cái tên Tiger Leaping Gorge được những người trong nhóm tôi nhắc đến nhiều nhất. Chúng tôi mất 3 ngày để trekking (đi bộ) dọc suốt chiều dài 25km của Khe Hổ Nhảy, bước qua những khúc ngoặt cheo leo trên sườn dốc cao 3000m luồn mình qua những hốc đá chênh vênh để tận mắt ngắm nhìn kỳ quan thiên nhiên.
Vùng vực sâu của sông KimSa (đầu nguồn Dương Từ) trên đường lên Đức Khâm là cả một vùng bán sơn địa sâu hun hút.
Chỉ có những mảng màu xanh hiếm hoi dưới vực sâu hàng nghìn mét của những thửa ruộng lúa mỳ mới chứng tỏ dấu hiệu của sự sống. Dòng sông Dương Tử ẩn mình trong vực thẳm hun hút. Chỉ có những toà bạch tháp trắng xoá và những dãy phướn kinh phất phơ trong gió là niềm tin của chúng tôi trước thiên nhiên.
 |
Dòng sông Dương Tử hùng vĩ, ẩn mình trong các vực sâu thăm thẳm
|
Trung Điện nằm giữa một vùng thảo nguyên bao la, xa ngút mắt, bao quanh là những rặng núi tuyết vĩnh cửu. Cảm nhận vùng trời đất bao la của Shangri-La mở ra trên thảo nguyên mùa hè. Những đàn trâu lùn đang ung dung gặm cỏ; những khối nhà vững chãi của người Tạng trải đều thể hiện ý chí trước thiên nhiên khắc nghiệt nơi này.
 |
Bao quanh thảo nguyên bao la là những dáy núi vĩnh cửu |
Khác hẳn với những quy tắc kiến trúc thông thường, những khối nhà của người Tạng không theo quy tắc thẳng đứng mà thu nhỏ dần lên trên theo khối tháp hình thang cân vững chắc với những dàn cột gỗ thông mà bất kỳ ai cũng phải ghen tỵ, vì giá trị của nó. Nơi đây gỗ là nguyên liệu chính; gỗ từ những cánh rừng thông bạt ngàn ở độ cao 3000m.
Hoàng hôn trên Mai Lý Tuyết Sơn
Dòng sông Lan Thương vẫn còn 4000km mới đổ ra chín cửa sông ở hạ nguồn, người Tạng nơi đây thật hiền hoà, dễ mến và càng thân thiện với những du khách Việt khi biết rằng dòng sông Lan Thương hứng nguồn nước dưới chân dãy núi tuyết Mai Lý linh thiêng của họ sẽ xuôi về Việt Nam ra nhánh sông Mê Kông.
 |
Ngây ngất ngắm đỉnh Mai Tuyết Sơn |
Cuối buổi chiều , nhóm chúng tôi, những người bạn vừa mới gặp nhau trên đường lên Đức Khâm đã trở nên thân quen dù không cùng ngôn ngữ, trên đoạn đường đèo đến FeiLaiSi để một lần nữa chiêm ngưỡng núi tuyết Mai Lý trước khi chinh phục Ming Jung Glacier ở độ cao 5000 mét nơi lưng chừng đỉnh Kawa Karpo huyền thoại.
Con đường dẫn đến King Jung là nơi mà nhóm chúng tôi tiếp xúc với Lan Thương Giang để tiếp tục chinh phục vùng núi tuyết Minh Jung, một địa danh khá nổi tiếng trong dãy Mai Lý Tuyết Sơn.
 |
Cảm giác ngây ngất, lâng lâng trước cảnh bao la của thảo nguyên |
Lần đầu tiên leo dốc trên độ cao 4000 mét thật không dễ dàng. Cảm giác choáng ngợp khó thở trong tình trạng thiếu oxy đã nhiều lúc khiến chúng tôi phải dừng bước để đi từng chặng 300 ngắn, một vài thành viên đã phải leo lên mình ngựa để kịp lên đến đích và băng rừng đi xuống trước khi trời tối.
Trong buổi hoàng hôn giữa núi tuyết lại thâm ánh trăng soi sáng đỉnh Kawa Karpo nơi chưa từng có dấu chân người, ấn tượng về Minh Jung và Mai Lý Tuyết Sơn thật diệu kỳ.
Man điệu văn hóa Shangri La …
Dân tộc Tạng là người can đảm và yêu đời. Chúng tôi cảm nhận ý nghĩa này khi cùng hoà mình theo những điệu múa Tạng trong hoàng hôn Shangri La, trong tách trà bơ sánh nóng, trong những quán cà phê Tây Tạng ấm cúng.
 |
Người Tây Tạng trong sáng, khỏe khoắn và kiêu hãnh |
Đi giữa vùng văn hoá dân tộc Tạng, chúng tôi cảm nhận được sự trong sáng, khoẻ khoắn, tự tin trước những đồng cỏ bao la, những đỉnh núi tuyết kỳ bí và ngạo nghễ.
Sức mạnh của thiên nhiên và con người, những cánh chim đại bàng dang rộng, những gã trâu lùn đuôi trắng đứng trầm ngâm trong suối nước đang tan băng, những chú chó ngao lực lưỡng mang dáng dấp sư tử, những cô gái dang cao dong dỏng bế trên tay chú cừu non với bộ lông trắng mịn, bỗng nhiên lữ khách cảm thấy mình nhỏ bé.
Sức sống ấy chỉ có thể nảy sinh nơi đây, nơi trời và đất gặp nhau ở độ cao 4000 mét.
 |
Tôi không còn cảm thấy mình đang sống giữa thế kỷ 21 |
Đêm ở FeiLaSi, dải ngân hà như sa xuống giữa tầm tay với, nơi thị trấn heo hút nhỏ bé chỉ có dãy bạch tháp và vài nóc nhà; không gian và thời gian như dừng lại và không còn cảm nhận mảy may rằng mình đang sống giữa Thế kỷ XXI sôi động.
Những cô gái Tạng có nước da rám nắng những lại có giọng hát cao hút như những cánh chim đại bàng chao lượn quanh những toà bạch tháp. Giai điệu của những bài hát ấy thường cao vút như thế và vang xa như thế giữa thảo nguyên mênh mông.
Những câu hát ấy được phát ra từ những lồng ngực chắc khoẻ và tâm hồn trong sáng như thế để rồi đọng mãi trong tâm trí chúng tôi khi rời xa nơi này.
Câu hát ấy làm ấm lòng những du khách xa xôi như chúng tôi, vốn chưa quen với với cái lạnh gần nhiệt độ đóng tuyết. Tất cả đã làm xoá đi khoảng văn hoá và ngôn ngữ làm du khách bốn phương đủ mọi quốc tịch bỗng chốc trở thành bạn bè. Có lẽ đây là điều ý nghĩa nhất mà ShangriLa đã để lại trong tôi, một kẻ lữ hành đơn độc từ phương Nam bốn mùa nắng ấm.